Mái tóc tôi yêu

Hồ Thu Hoàng

Rạng sáng nay, Sài Gòn bất chợt đổ mưa giông, trong căn phòng ký túc xá chật hẹp tôi ngước mắt nhìn qua ban công, cảm giác cô đơn lạ thường. Căn phòng không ánh đèn điện, chỉ loe hoe chút ánh sáng từ chiếc điện thoại trên tay, mọi người đều chìm sâu vào giấc ngủ chỉ còn mình tôi trằn trọc, mãi chẳng yên giấc.
Mưa mỗi lúc một lớn dần, đêm thanh tĩnh lặng dường như tôi nghe rõ mồn một những hạt mưa rơi, chẳng biết làm gì cứ lẩm nhẩm đếm xem bao nhiêu hạt đã rơi xuống, đếm hoài đếm mãi chẳng thể cùng nhịp, tôi bất lực thở dài một tiếng rồi nằm nhoài trên chiếc giường chật hẹp, những cảm xúc tưởng như đã cất gọn trong lòng bỗng lại tràn dâng lên như thuỷ triều , tôi nhớ quê , nhớ dáng mẹ lom khom bên bếp củi sau những ngày chiều tà ...

Tôi sinh ra ở nông thôn, từng sống cùng ba và mẹ dưới mái nhà ngói nhỏ. Là ngôi nhà bị "thủng" ở một vài chỗ, trời nắng sẽ thấy nắng xuyên qua, nhàn nhạt màu bụi li ti, trời mưa sẽ thấy mưa nhỏ giọt, lành lạnh mà tinh khiết. Ba có hơi nghiêm khắc, nên phần lớn tôi thường đi sau mẹ, làm cái đuôi nhỏ phiền toái cứ níu mãi không buông vạt áo đậm màu.

Người lớn bây giờ mỗi khi nói về khoảng thời gian đó, là nhắc về cái nghèo, cái khó. Nhưng khi ấy tôi còn non nớt, đôi mắt trẻ nhìn đời vô ưu, lại thành ra là quãng thời gian đẹp nhất của thuở ngây ngô thơ dại. Là cả một vùng trời yên ả trong veo.
Chiều buông muộn phiền ai sau luỹ tre già, mẹ dắt tay tôi đi trên con đường làng có hoa và cỏ dại, chầm chậm kể cho tôi nghe một vài câu chuyện tôi chẳng hiểu. Bóng đổ nghiêng nghiêng, gió quê mang mát tôi lại ngất ngây với hương thơm dịu nhẹ phản phất từ làn tóc dài đen mượt của mẹ...
Khác với nhiều cô gái có mái tóc đủ kiểu , sử dụng đủ loại dầu gội hóa chất để làm đẹp, còn mẹ tôi chỉ thường đun nước với những quả bồ kết khô kết hợp với các lá cây tự nhiên có sẵn trong vườn như chanh, sả,... rồi gội thế mà mẹ lại có một mái tóc đen mượt tự nhiên, chẳng bao giờ gàu , chẳng bao giờ rối , dài đến mức chỉ cần ngửa đầu ra phía sau, tóc sẽ chạm đất, tôi thích nhất những ngày đông giá lạnh, được mẹ ôm vào lòng, lúc đó tóc mẹ xoã ra phủ kín cả tấm lưng nhỏ bé, từng sợi tóc trượt dài trên cánh tay tôi, cứ thế tôi rút vào lòng mẹ , hít hà hương tóc mẹ thoảng thơm, thấy râm ran cả một niềm hạnh phúc bình dị đến thân thương , mùi hương cổ tích ấy mẹ vẫn giữ mặc bao nhiêu loại dầu gội tràn ngập hương thơm mà mọi người vẫn dùng.

Thời gian thì cứ trôi mãi có dừng lại bao giờ , mẹ nay tóc đã điểm bạc sương , sức khỏe cũng không còn dẻo dai như xưa ấy , nhưng đối với mẹ mái tóc như linh hồn, mẹ luôn yêu quý và chăm chút rất kỹ , mỗi lần về quê, dáng mẹ già lom khom nhóm lửa nấu nồi nước bồ kết mà mẹ yêu thích để gội đầu , lòng tôi lại đau xót nghẹn ngào, thương mẹ tuổi xế chiều mà cứ mãi vất vả , bao sản phẩm dầu gội đủ hương đủ mùi tôi mua tặng mẹ mà mẹ chỉ nhìn rồi lắc đầu ...
Tôi từng ước có một sản phẩm chiếc xuất thảo dược như công thức của mẹ để mẹ an tâm sử dụng , khỏi phải vất vả đun nấu. Và công cuộc lặn tìm vẫn liên tục diễn ra , qua nhiều trang báo , nhà mạng, bạn bè... cuối cùng tôi cũng đã tìm được bạn ấy " Dầu gội dược liệu Thái Dương" cho mẹ.
Khác với các loại dầu gội khác đầy hóa chất , dầu gội dược liệu Thái Dương với thành phần chăm sóc da đầu và mái tóc hoàn toàn từ những thảo dược quý trong thiên nhiên làm sạch da đầu và nuôi dưỡng tóc từ gốc đến ngọn , giúp tóc chắc khỏe, suôn mượt óng ả , đặc biệt không cần thêm dầu xả vì công nghệ xả vượt trội đã được kết hợp cùng với các thảo dược quý trong dầu gội rồi.
Hương bồ kết cổ tích khi xưa được các nghệ nhân mày mò chắc chiu , kết hợp hoàn hảo giữa kinh nghiệm dân gian và công nghệ hiện đại, Thái Dương đã tạo nên nét đặc trưng không thể trộn lẫn vào đâu, mùi hương quen thuộc mà tôi tìm kiếm , mùi hương bồ kết, của chanh, của sả trong nồi nước gội đầu ngày xưa của mẹ, mùi hương dịu dàng, thân thương.
Nụ cười mãn nguyện lại hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của mẹ , lòng tôi lại càng thấy nhẹ nhàng đến lạ thường . Cảm ơn Thái Dương đã thay tôi bên mẹ , chăm sóc mẹ ,cho mái tóc mẹ vẫn mãi dài mượt đầm thắm tình quê.

Xa xôi góc bể chân trời
Sụt xùi mưa đổ nhớ người mẹ yêu
Những hôm bóng ngã bên thềm
Mẹ ngồi chải tóc hương thơm dịu dàng
Nhớ sao mái tóc yêu thương
Bên con suốt những tháng ngày ấu thơ
Bồi hồi con nhớ trong lòng
Tóc mẹ nay đã điểm sương thêm màu
Cũng nhờ dầu gội Thái Dương
Cho tóc mẹ khỏe mượt mà như xưa
Thời gian dẫu có trôi qua
Mong mẹ vẫn mãi khỏe vui trọn đời
Thái Dương - người bạn tuyệt vời
Giúp tô vẻ đẹp cho người Việt Nam
Chúc cho thương hiệu vững bền
Ngàn năm vẫn mãi thương yêu tin dùng.

Tham gia ngay